Phụng Hoàng Thần -Túy Lạc Thiên P8 hết trang 1
Trang da doc: 0 con lai: 0


Túy Lạc Thiên
Phụng Hoàng Thần
Đánh máy : ynp
Hồi 106
Hắc Chiểu Trạch Cao Dương Xuất Hiện
Hồi lâu Hư Vô Ngọc Nữ mới hỏi:
- Điệu vong tú sĩ, Công Táng lão nhân và Toán Tử tú sĩ lấy đâu ra được bảo tàng?
Kim Bất Hoán đáp:
- Công Táng lão nhân coi bề ngoài làm nghề chôn người chết mà trên thực tế là một tay chuyên môn ăn cắp ở những cổ mộ. Người đời xưa có tập quán chôn theo người chết những thứ rất trân quí hồi sinh tiền. Thuở nhỏ Công Táng lão nhân là đạo mộ tặc. Đến già lão vẫn không thay đổi tính nết.
Đinh Nhất Bạch hỏi:
- Điệu Vong tú sĩ là một bần sĩ trong võ lâm thì sao lại có tàng bảo được?
Kim Bất Hoán đáp:
- Điệu Vong tú sĩ chỉ là tự hiệu mười năm gần đây. Trước kia lão là tên độc cước đại đạo, sang đoạt của quan nha, cướp bóc nhà hào phú. Lão còn đoạt tiêu cục, hành động đơn thương độc mã mà chẳng bao giờ thất thủ. Thậm chí chẳng một ai biết rõ chân tướng. Lão đứng đầu về tài bảo trong Ngũ quái.
Văn Đế Đế hỏi:
- Toán Tử tướng sĩ làm gì cũng có tài bảo?
Kim Bất Hoán đáp:
- Lão này là chúa trá ngụy, làm cao nhân coi tướng. Phàm kẻ tiền nhiều ai không sợ chết? Lão tùy cơ mở miệng vào những người không nguy hiểm. Do đó những tay đại phú đều mắc bẫy lão.
Hư Vô Ngọc Nữ cười nói:
- Những chuyện Kim huynh nói đây trước nay chưa ai nhắc tới, đủ rõ bọn họ giữ rất bí mật.
Kim Bất Hoán đáp:
- Nhưng bọn họ không thoát khỏi tay tại hạ.
Lúc này đã trưa rồi. Mọi người lấy lương khô ra ăn xong, Kim Bất Hoán đưa đề nghị chuẩn bị mở cuộc thám sát Hắc Chiểu Trạch. Điều thứ nhất tra xét chỗ Kim liên hoa, điều thứ hai là mong bắt được con Kim ô.
Hư Vô Ngọc Nữ hỏi:
- Chiểu Trạch rộng tám trăm dặm thì biết Kim ô ở chỗ nào?
Kim Bất Hoán đáp:
- Tại hạ chỉ nói là hy vọng mà thôi. Chúng ta không đi kiếm thì vĩnh viễn không có hy vọng. Ở đây mãi không được mà ra đi lại sợ bọn Ôn Ngưu đảng bắt.
Đinh Nhất Bạch nói:
- Vậy mọi người cần đem đủ lương khô và coi chừng đừng để thất tán mỗi người một nơi.
Mọi người nghe nói cho đều là phải. Ai nấy mang đi mười ngày lương khô. Kim Bất Hoán động thân dẫn đường.
Ra khỏi khu đất đặc biệt, năm người tiến vào Hắc trạch. Ai nấy chỉ đặt chân lên cây thấp và cỏ lau. Tình trạng thật nguy hiểm, nếu sẩy chân là bước xuống bùn.
Năm người không có phương hướng nhất định, lần mò suốt một ngày một đêm không có chỗ nghỉ ngơi mà cũng chẳng thấy một bóng người. Ước lượng đi xa đã mấy trăm dặm, không còn chú ý phương hướng được nữa.
Hư Vô Ngọc Nữ cảm thấy lạc lõng liền hỏi Kim Bất Hoán:
- Chúng ta đi về phương nào. Kim đại ca có biết không?
Kim Bất Hoán ngửng đầu lên nhìn thì chỉ biết lúc này mới sáng còn không thấy nền trời, cũng chẳng nhìn rõ ánh dương quang. Gã đáp:
- Chướng khí dầy quá. Ánh dương quang lại không ở trên đầu nên khó mà quan sát được phương hướng.
Hư Vô Ngọc Nữ hỏi:

- Nếu cứ bổ nháo bổ nhào nhảy đi thế này há

Ban dang xem trang 1 Xem tiep trang 2
Hien tai chi co 1 so sach that hay duoc dua len vi chung toi khong co nhieu budget. Neu DT co chuc nang nhan tu dong ban co the :
hoac nhan tin BUY A goi 8717 (kich hoat MASO doc truyen)
Tr 1 Tr 2 Tr 3 Tr 4 Tr 5 Tr 6 Tr 7 Tr 8 Tr 9 Tr 10 Tr 11 Tr 12 Tr 13 Tr 14 Tr 15 Tr 16 Tr 17 Tr 18 Tr 19 Tr 20 Tr 21 Tr 22 Tr 23 Tr 24 Tr 25 Tr 26 Tr 27 Tr 28 Tr 29 Tr 30 Tr 31 Tr 32 Tr 33 Tr 34 Tr 35 Tr 36 Tr 37 Tr 38 Tr 39 Tr 40 Tr 41 Tr 42 Tr 43 Tr 44 Tr 45 Tr 46 Tr 47 Tr 48 Tr 49 Tr 50 Tr 51 Tr 52 Tr 53 Tr 54 Tr 55 Tr 56 Tr 57 Tr 58 Tr 59 Tr 60 Tr 61 Tr 62 Tr 63 Tr 64 Tr 65 Tr 66 Tr 67 Tr 68 Tr 69 HET

Danh muc